Trang chủ

Vì sao chọn BEDO?

BEDO không dạy làm giàu nhanh. Ở đây là những bài học được rút ra từ một hành trình thật — từ một kỹ sư đi làm thuê tự mò mẫm học về tiền bạc, có cả những lần được và mất.

Trải nghiệm thật

Mọi nội dung đều xuất phát từ trải nghiệm và bài học thực tế, không phải lý thuyết sao chép.

Dễ áp dụng

Từng bước được diễn giải rõ ràng cho người đi làm bận rộn, bắt đầu từ nền tảng.

Thịnh vượng lành mạnh

Giàu có hơn mà không đánh mất chính mình — tiền là công cụ, không phải đích đến.

Giới thiệu

Tôi là Bùi Văn Hân — từ một đứa trẻ chăn trâu ở làng quê Công giáo tại Quỳnh Lưu, Nghệ An, tôi trở thành kỹ sư tốt nghiệp Đại học Bách Khoa và người sáng lập BEDO.

Đó mới là chức danh. Còn việc thật sự tôi làm mỗi ngày là: giúp những người đi làm chăm chỉ vẽ ra tấm bản đồ tài chính cho chính đời mình — trước khi họ bỏ đồng vốn đầu tiên vào chứng khoán, đất đai hay bất cứ thứ gì — để tiến tới tự do mà không đánh mất tiền bạc lẫn sự bình an.

Tôi tin một điều gần như trái ngược với thứ người ta hay rao giảng: giàu có và tử tế không loại trừ nhau. Bạn có thể giàu hơn mà không lừa dối, không chụp giật, không bán cho ai một giấc mơ rỗng. Tôi gọi đó là thịnh vượng lành mạnh — và đó là toàn bộ lý do BEDO tồn tại.

Từ cậu bé chăn trâu đến giảng đường Bách Khoa

Tôi lớn lên ở một xứ đạo — một vùng quê từng là trung tâm văn hóa rực rỡ, nơi con người thương nhau thật lòng. Tuổi thơ tôi ngoan, sùng đạo, học sinh giỏi toàn diện nhiều năm liền. Tôi tưởng mình đã biết mình là ai. Rồi tôi xa quê lên thành phố học Bách Khoa — và vỡ vụn.

Lần đầu sống một mình, tôi nghiện game, nghiện phim, rớt môn. Căn phòng ký túc xá nóng bức chật chội như bóp nghẹt từng hơi thở. Có những ngày tôi chỉ muốn xách ba lô về quê, chấp nhận rằng “cậu học sinh giỏi” ngày nào đã hết thời. Sâu hơn cả chuyện học hành là một khủng hoảng khác, âm thầm và dai dẳng hơn: tôi mất niềm tin. Là người từng rất sùng đạo, tôi va phải mâu thuẫn giữa những gì tôn giáo dạy và những gì khoa học Bách Khoa chỉ ra. Suốt một quãng dài, tôi không tìm thấy ý nghĩa của việc sống.

Bước ngoặt đến vào một buổi chiều rất tầm thường. Tôi tự ép mình chạy quanh hồ Lê Thị Riêng. Mới hai vòng bụng đã quặn đau. Và tôi nói với mình một câu dứt khoát: “Một là ngất xỉu, hai là chạy đủ mười vòng.”

Tôi chạy đủ mười vòng.

Hôm đó tôi không chỉ chạy. Tôi cắt sạch những thứ đang nuốt lấy đời mình, rồi ngồi vào bàn học lại từ đầu. Tôi thi vượt những môn đã rớt, học vượt cả môn chính trị, và tốt nghiệp đúng hạn năm 2016. Một người thầy tôi rất kính trọng — GS. Lê Chí Hiệp — từng nói: “Thầy sẽ theo dõi em Hân, vì em rất đặc biệt.” Điều tôi vượt qua để thành người hôm nay không phải mấy môn thi, mà là bài học rằng mỗi phiên bản tốt hơn của bản thân đều có một cái giá phải trả — và tôi có quyền chọn trả cái giá đó, thay vì bỏ cuộc.

Gia đình — lý do tôi làm việc chăm chỉ

Tôi có một gia đình nhỏ — vợ và các con — và họ là lý do gần như mọi quyết định lớn của tôi đều đi theo một hướng: làm sao để có nhiều thời gian thật sự bên nhau hơn, chứ không phải chỉ nhiều tiền hơn.

Có một câu của Jim Rohn đóng đinh vào đầu tôi: “Nếu tính mạng người thân phụ thuộc vào khả năng chi trả y tế của bạn, thì tiền rất có ý nghĩa.” Kể từ đó tôi thôi xấu hổ khi nói về tiền. Tiền, với tôi, không phải mục đích — nó là công cụ để bảo vệ những người mình yêu, để con cái lớn lên giữa những người bạn tốt, để tôi có thể quay về giúp quê hương. Tôi làm việc chăm chỉ không phải để chứng minh mình giỏi, mà vì tôi là người đầu tiên trong gia tộc dò tìm ra một con đường — và tôi muốn để lại tấm bản đồ đó cho những người đi sau.

Từ kỹ sư lò hơi đến tấm bản đồ tài chính

Ra trường, tôi vào làm ở một nhà máy sản xuất lò hơi. Công việc rất “kỹ thuật”: tôi thiết kế những bộ phận của lò, tính toán từng con số áp suất, từng đường ống. Có một giai đoạn tôi nhận ra thế mạnh thật của mình không nằm ở những chi tiết được giao, mà ở tư duy giải quyết vấn đề lớn — và khi tôi tập trung vào đúng 20% cốt lõi đó, tôi được thăng tiến.

Đáng lẽ phải thấy hài lòng, nhưng càng lên cao tôi càng thấy rõ một điều: trường kỹ thuật đã dạy tôi rất nhiều về máy móc, nhưng chưa từng dạy tôi một chữ nào về tiền bạc. Một kỹ sư giỏi, đi làm thuê giỏi, vẫn có thể cả đời không chạm tới sự tự do mình mong muốn.

Bước ngoặt đến từ một người anh trong công ty — người có nhiều nguồn thu nhập, điều lúc đó tôi thấy gần như phi thực tế. Chính anh đưa tôi bộ sách “Dạy con làm giàu” của Robert Kiyosaki, rồi những cuốn của T. Harv Eker. Cùng thời gian đó, trong những vòng đi bộ một mình mỗi sáng sớm và chiều muộn suốt gần ba năm trong khu công nghiệp — tai nghe podcast, đầu miên man chiêm nghiệm — tôi gặp Jim Rohn7 Thói Quen của Stephen Covey. Lần đầu tiên, cả một thế giới tôi chưa từng được nhìn thấy mở ra: thế giới của trí tuệ tài chính.

Đối thủ thật sự của tôi giai đoạn đó không phải thị trường. Đó là con ếch trong nồi nước ấm — sự an toàn êm ái của một người làm công, đủ ấm để bạn không bao giờ nhảy ra, cho tới khi quá muộn. Tôi đã tận mắt chứng kiến sự “vô thường” của cái gọi là ổn định: khi công ty cắt giảm hàng loạt, những người tưởng vững chãi nhất cũng phải rời đi. Và một đối thủ nữa còn khó hơn: cái tôi “mình vốn là kỹ sư giỏi” — thứ khiến tôi ngại bắt đầu lại từ vạch xuất phát của một người mới.

Tháng 7 năm 2019, tôi bước qua cả hai. Thương vụ bất động sản đầu tiên: tôi thuyết phục chị gái góp vốn, rồi ngồi vào bàn đàm phán một lô đất ở Đồng Xoài từ 450 triệu xuống còn 370 triệu. Đó là lần đầu một người “ghét tài chính” như tôi tự tay làm một điều thật. Từ lô đất đó tôi tiếp tục — tổng cộng 7 lô — và học những bài học đầu tiên về vốn, vay, rủi ro.

Thất bại và bài học lớn nhất không nằm ở một con số thua lỗ. Nó là lúc tôi nhận ra: con đường đi làm thuê sẽ không thể giúp một kỹ sư giỏi trở nên giàu có — và chứng khoán dạy tôi kiếm tiền, nhưng không dạy tôi trở thành người xứng đáng với số tiền đó. Rohn nói đúng: “Quan trọng không phải có một triệu đô, mà là trở thành con người có giá trị của một triệu phú.”

Thế là BEDO ra đời — viết tắt của Be and Do: trước hết hãy trở thành phiên bản tốt hơn của mình rồi làm điều tốt đẹp, thay vì chỉ chăm chăm “có được”. Tôi phát hiện mình có một khả năng bấy lâu không biết: giúp người khác nhìn rõ con đường của họ. Có người bạn cũ đang khủng hoảng gia đình đã tìm lại được hạnh phúc rồi cùng tôi đi tiếp trên con đường tài chính; có học viên xây được hệ thống của riêng mình. Không phải chuyện làm giàu thần tốc — mà là những con người bắt đầu tự vẽ được bản đồ đời mình. Với tôi, đó là thành tựu đáng tự hào nhất, và là sứ mệnh: tạo ra một phong trào những người khởi nghiệp lành mạnh — không chỉ vì giàu có, mà vì muốn góp phần làm xã hội tốt hơn.

Ngoài những con số

Ngoài tài chính, tôi là người khá nhiều mặt. Tôi mê những trò chơi tư duy — cờ tướng, cờ úp có thể ngồi cả buổi. Tôi yêu thiên nhiên, núi rừng, và thấy vẻ đẹp trong từng công thức vật lý. Tôi từng làm thơ nhiều, từng gần như đi theo con đường âm nhạc tôn giáo, và đến giờ vẫn đọc sách một cách ngấu nghiến — thứ gì hời hợt tôi bỏ ngay.

Giá trị tôi tin và sống theo là thịnh vượng lành mạnh: giàu hơn mà không đánh mất đạo đức; tài chính phải phục vụ cuộc đời — gia đình, sức khỏe, cộng đồng, quê hương — chứ không phải ngược lại.

Còn điều ít ai biết? Cuộc khủng hoảng đức tin thời trẻ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Nó buộc tôi tự đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi lớn nhất — về sự sống, về ý nghĩa, về Đấng tạo hóa. Chính hành trình nội tâm ấy, tưởng chẳng liên quan gì đến tiền bạc, lại là mạch nguồn khiến tôi không bao giờ có thể dạy tài chính theo kiểu hời hợt, chộp giật. Với tôi, làm giàu và sống một cuộc đời đáng sống là cùng một câu hỏi.

Nếu bạn cũng đang ở đó…

Nếu bạn đang đi làm chăm chỉ nhiều năm, thu nhập tăng đều mà cuối tháng vẫn cạn; nếu bạn muốn một nguồn thu nhập thứ hai nhưng từng thua vì đầu tư theo cảm xúc nên giờ vừa muốn vừa sợ; nếu thỉnh thoảng bạn giật mình tự hỏi “mai lỡ mất việc, gia đình mình sống bằng gì?”

tôi hiểu bạn, vì tôi từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng. Tôi cũng từng kiếm được tiền mà không hiểu tiền. Cũng từng là con ếch trong nồi nước ấm.

Điều thay đổi tất cả với tôi không phải một cú làm giàu may mắn. Đó là ngày tôi có trong tay một tấm bản đồ tài chính — biết mình đang ở đâu, muốn đi đâu, và đi bằng con đường nào phù hợp với chính hoàn cảnh mình, trước khi bỏ ra đồng vốn đầu tiên. Bản đồ thì học được. Và tin tôi đi — học không bao giờ là muộn.

Đây là hành trình tôi đang tiếp tục, mỗi ngày. Hãy sống hạnh phúc và giàu có — một cách lành mạnh.

— Bùi Văn Hân

Bùi Văn Hân — nhà sáng lập BEDO

Nội dung mang tính chia sẻ kinh nghiệm và giáo dục tài chính cá nhân, không phải lời khuyên đầu tư. Mọi quyết định tài chính là của riêng bạn.

Blog

Tài Sản Và Tiêu Sản: Phân Biệt Để Hết Cảnh ‘Kiếm Được Mà Không Giữ Được’

Có người thu nhập cao vẫn luôn thiếu tiền. Có người thu nhập trung bình vẫn tích lũy được. Khác biệt lớn nằm ở một câu hỏi: những thứ bạn mua là tài sản hay tiêu sản? Đây là “bản đồ tài sản” trong lộ trình tự do tài chính cho nhân viên văn phòng. …

Quỹ Dự Phòng Là Gì? Người Đi Làm Cần Bao Nhiêu Tháng Chi Tiêu

Có một câu hỏi từng khiến tôi lạnh người: nếu tôi nghỉ làm 3 tháng, gia đình tôi sẽ sống bằng gì? Nếu bạn chưa trả lời được câu này một cách chắc chắn, thì bài viết về quỹ dự phòng này là dành cho bạn. Đây là “bản đồ an toàn” — bước đầu …

Kim Tứ Đồ Là Gì? Người Đi Làm Đang Ở Đâu Trên Bản Đồ Tiền Bạc

Một trong những khái niệm khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất khi bắt đầu học tài chính là Kim Tứ Đồ của Robert Kiyosaki. Nó không phải chân lý tuyệt đối, nhưng là một tấm bản đồ giúp người đi làm nhìn ra một sự thật quan trọng: tiền không chỉ đến từ lương. Đây …